Tieuthuyet

S.Moderator
17/9/19
399
61
28
26
S.Moderator
Để viết về chuyện tình cảm của mình đôi lúc tôi lại ngồi ngây người ra một lúc, trầm tư và suy nghĩ về quãng thời gian thanh xuân đi qua của mình. Tôi là một cô gái khá cá tính với vẻ ngoài không có gì nổi bật nhưng cũng được kha khá chàng trai để ý. Hồi đó tôi còn nhỏ chỉ nghĩ rằng yêu làm gì cho lãng phí thời gian học ra bởi mục tiêu lúc đó của tôi chỉ có học và học. Nhiều lúc thấy bạn bè mình có người yêu tôi cũng muốn yêu một ai đó cho đúng nghĩa nhưng chuyện tình cảm thật khó nói lúc nào tôi cũng cảm thấy sợ. Sợ tôi không đủ yêu thương người ta sẽ khiến người ta cảm thấy buồn, Sợ bị bố mẹ phát hiện khi đang yêu ai đó lúc còn đi học. Tôi sợ lắm và nỗi sợ đó càng khiến tôi né tránh các chàng trai.
Tôi cũng đã từng mở lòng mình vài lần để yêu một ai đó nhưng rồi tình yêu chỉ mới bắt đầu tôi đã nghĩ mình không phù hợp với người ta và cuộc tình cũng kết thúc nhanh chóng. Tôi chợt hiểu ra rằng tình yêu phải xuất phát từ trái tim, phải là khi thật sự rung động với một ai đó chứ không phải là khi nhận lời bừa cho có để rồi làm người khác bị tổn thương. Và rồi tôi gặp anh một chàng trai do bạn thân của tôi giới thiệu. Tôi cũng mở lòng đi gặp anh nhưng ấn tượng giữa tôi và anh không tốt lắm. Ngày nào anh cũng gọi điện thoại nói chuyện với tôi mặc dù không đề cập đến vấn đề tình yêu nhưng tôi cũng thẳng thừng từ chối, vì tôi sợ anh phí thời gian với tôi. Thời gian đó anh có thể để dành cho người khác, cho những mối quan hệ khác. Nhưng lâu dần do duyên số tôi lại gặp lại anh sau 2 năm không liên lạc. Anh chủ động nhắn tin và trò chuyện với tôi như hai người bạn, lúc đó tôi cũng buồn, chán nản nhiều chuyện không vui nên hay tâm sự với anh. Lâu dần tôi phát hiện mình cũng có chút ít rung động với anh. Bắt đầu biết thế nào là ghen, cảm thấy không vui khi anh đi chơi bên người con gái khác. Rồi cũng đến một ngày anh tỏ tình với tôi và tôi đồng ý. Tuy chúng tôi gần nhà nhau nhưng anh đi làm xa nên rất ít khi chúng tôi gặp mặt. Yêu xa............ Anh vẫn thường xuyên quan tâm tôi bằng những cuộc gọi kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Anh vẫn hay nhắn tin cho tôi vì sợ tôi ở nhà sẽ buồn. Rồi thời gian êm đềm cứ trôi như thế. Công việc của anh ngày càng nhiều, anh cố gắng làm thêm để kiếm thêm thu nhập, anh dành thời gian nhiều hơn cho những trận bóng đá đến 11h đêm. Anh đi ăn với bạn bè đến 12h, 1h sáng. Những lúc như vậy anh không hề biết tôi vẫn thức để chờ đợi tin nhắn từ anh. Thời gian càng dài tôi càng cảm thấy anh lạnh nhạt với tôi, anh quá vô tâm khi cứ hàng tuần và hàng tháng bận rộn như thế. Cuộc tình đó khiến tôi cảm thấy đau khổ, tôi rất buồn và một chuỗi ngày dài tôi cảm thấy tình càm của anh dành cho tôi không còn như trước nữa. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định chia tay anh mặc dù vẫn còn yêu. Sau lần chia tay đó anh bỏ việc bắt xe về nhà và đến xin lỗi mong tôi tha thứ, anh đã uống rất nhiều rượu đến đau dạ dày phải nhập viện. Tôi đã cho anh cơ hội làm lành nhưng rồi sự vô tâm đó anh vẫn hờ hững, khiến tôi cảm nhận được rằng tôi không còn quan trọng với anh nữa. Thật sự tôi rất buồn, không còn muốn tiếp tục yêu xa, yêu một người vô tâm. Tôi và anh kết thúc hẳn. Mặc dù vẫn còn yêu nhưng thà không yêu không làm nhau thêm tổn thương còn hơn tiếp tục một mối quan hệ mà biết chắc rằng rôi cũng sẽ không có kết thúc tốt đẹp.
Tôi chỉ muốn nói với anh rằng khi anh yêu một ai đó hãy dành tình yêu, sự quan tâm của mình cho họ đừng nghĩ rằng họ sẽ chẳng thể rời xa mình mà vô tâm thêm lần nữa. Thành xuân của tôi yêu anh, tôi không hề hối hận, chúng ta đã có những khoảng thời gian tươi đẹp cũng đã có những khoảng thời gian tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc phải cùng nhau nắm giữ chứ không phải một người nắm một người buông. Tôi đã từng yêu một người vô tâm.
 

Didi

Thành Viên
5/12/19
7
5
3
19
Thành Viên
Để viết về chuyện tình cảm của mình đôi lúc tôi lại ngồi ngây người ra một lúc, trầm tư và suy nghĩ về quãng thời gian thanh xuân đi qua của mình. Tôi là một cô gái khá cá tính với vẻ ngoài không có gì nổi bật nhưng cũng được kha khá chàng trai để ý. Hồi đó tôi còn nhỏ chỉ nghĩ rằng yêu làm gì cho lãng phí thời gian học ra bởi mục tiêu lúc đó của tôi chỉ có học và học. Nhiều lúc thấy bạn bè mình có người yêu tôi cũng muốn yêu một ai đó cho đúng nghĩa nhưng chuyện tình cảm thật khó nói lúc nào tôi cũng cảm thấy sợ. Sợ tôi không đủ yêu thương người ta sẽ khiến người ta cảm thấy buồn, Sợ bị bố mẹ phát hiện khi đang yêu ai đó lúc còn đi học. Tôi sợ lắm và nỗi sợ đó càng khiến tôi né tránh các chàng trai.
Tôi cũng đã từng mở lòng mình vài lần để yêu một ai đó nhưng rồi tình yêu chỉ mới bắt đầu tôi đã nghĩ mình không phù hợp với người ta và cuộc tình cũng kết thúc nhanh chóng. Tôi chợt hiểu ra rằng tình yêu phải xuất phát từ trái tim, phải là khi thật sự rung động với một ai đó chứ không phải là khi nhận lời bừa cho có để rồi làm người khác bị tổn thương. Và rồi tôi gặp anh một chàng trai do bạn thân của tôi giới thiệu. Tôi cũng mở lòng đi gặp anh nhưng ấn tượng giữa tôi và anh không tốt lắm. Ngày nào anh cũng gọi điện thoại nói chuyện với tôi mặc dù không đề cập đến vấn đề tình yêu nhưng tôi cũng thẳng thừng từ chối, vì tôi sợ anh phí thời gian với tôi. Thời gian đó anh có thể để dành cho người khác, cho những mối quan hệ khác. Nhưng lâu dần do duyên số tôi lại gặp lại anh sau 2 năm không liên lạc. Anh chủ động nhắn tin và trò chuyện với tôi như hai người bạn, lúc đó tôi cũng buồn, chán nản nhiều chuyện không vui nên hay tâm sự với anh. Lâu dần tôi phát hiện mình cũng có chút ít rung động với anh. Bắt đầu biết thế nào là ghen, cảm thấy không vui khi anh đi chơi bên người con gái khác. Rồi cũng đến một ngày anh tỏ tình với tôi và tôi đồng ý. Tuy chúng tôi gần nhà nhau nhưng anh đi làm xa nên rất ít khi chúng tôi gặp mặt. Yêu xa............ Anh vẫn thường xuyên quan tâm tôi bằng những cuộc gọi kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Anh vẫn hay nhắn tin cho tôi vì sợ tôi ở nhà sẽ buồn. Rồi thời gian êm đềm cứ trôi như thế. Công việc của anh ngày càng nhiều, anh cố gắng làm thêm để kiếm thêm thu nhập, anh dành thời gian nhiều hơn cho những trận bóng đá đến 11h đêm. Anh đi ăn với bạn bè đến 12h, 1h sáng. Những lúc như vậy anh không hề biết tôi vẫn thức để chờ đợi tin nhắn từ anh. Thời gian càng dài tôi càng cảm thấy anh lạnh nhạt với tôi, anh quá vô tâm khi cứ hàng tuần và hàng tháng bận rộn như thế. Cuộc tình đó khiến tôi cảm thấy đau khổ, tôi rất buồn và một chuỗi ngày dài tôi cảm thấy tình càm của anh dành cho tôi không còn như trước nữa. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định chia tay anh mặc dù vẫn còn yêu. Sau lần chia tay đó anh bỏ việc bắt xe về nhà và đến xin lỗi mong tôi tha thứ, anh đã uống rất nhiều rượu đến đau dạ dày phải nhập viện. Tôi đã cho anh cơ hội làm lành nhưng rồi sự vô tâm đó anh vẫn hờ hững, khiến tôi cảm nhận được rằng tôi không còn quan trọng với anh nữa. Thật sự tôi rất buồn, không còn muốn tiếp tục yêu xa, yêu một người vô tâm. Tôi và anh kết thúc hẳn. Mặc dù vẫn còn yêu nhưng thà không yêu không làm nhau thêm tổn thương còn hơn tiếp tục một mối quan hệ mà biết chắc rằng rôi cũng sẽ không có kết thúc tốt đẹp.
Tôi chỉ muốn nói với anh rằng khi anh yêu một ai đó hãy dành tình yêu, sự quan tâm của mình cho họ đừng nghĩ rằng họ sẽ chẳng thể rời xa mình mà vô tâm thêm lần nữa. Thành xuân của tôi yêu anh, tôi không hề hối hận, chúng ta đã có những khoảng thời gian tươi đẹp cũng đã có những khoảng thời gian tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc phải cùng nhau nắm giữ chứ không phải một người nắm một người buông. Tôi đã từng yêu một người vô tâm.
Tôi và cậu người yêu yêu nhau được hơn 1 năm nhưng cậu ấy mới sang nước ngoài du học được gần 3 tháng. Hiện giờ tôi thấy cậu ấy bận nhiều việc nên nhắn tin cho tôi cũng thờ ơ lắm. Nên những thứ tôi chia sẻ hằng ngày cậu rất ít khi trả lời chỉ nói vài câu ừ hay icon thôi. Nhưng cậu ấy biết điều đó nên cậu ấy có nhắc mình hãy chia sẻ với ai đó cậu ấy xin lỗi vì quá bận mà không thể đọc hết và nhắn lại cho mình ngay lúc đó. Vậy đó nên mình thấy vẫn ổn vì cậu ấy nhận ra sự thờ ơ làm mình buồn. Mình cứ sợ thời gian tới sẽ giống như người mà cậu đã từng thương không nhận ra được hành động vô tâm của chính mình.
 

Tieuthuyet

S.Moderator
17/9/19
399
61
28
26
S.Moderator
Tôi và cậu người yêu yêu nhau được hơn 1 năm nhưng cậu ấy mới sang nước ngoài du học được gần 3 tháng. Hiện giờ tôi thấy cậu ấy bận nhiều việc nên nhắn tin cho tôi cũng thờ ơ lắm. Nên những thứ tôi chia sẻ hằng ngày cậu rất ít khi trả lời chỉ nói vài câu ừ hay icon thôi. Nhưng cậu ấy biết điều đó nên cậu ấy có nhắc mình hãy chia sẻ với ai đó cậu ấy xin lỗi vì quá bận mà không thể đọc hết và nhắn lại cho mình ngay lúc đó. Vậy đó nên mình thấy vẫn ổn vì cậu ấy nhận ra sự thờ ơ làm mình buồn. Mình cứ sợ thời gian tới sẽ giống như người mà cậu đã từng thương không nhận ra được hành động vô tâm của chính mình.
Tớ nghĩ rằng khi người ta bận rộn rành tc cho những vấn đề khác thì sẽ nhanh làm mình bị tổn thương hơn. Chỉ có câu nói làm động lực. Khoảng cách sẽ không xa nếu chúng ta xem nhau là tất cả.
 

kimcuc

Thành Viên
2/11/19
43
6
2
28
Thành Viên
Để viết về chuyện tình cảm của mình đôi lúc tôi lại ngồi ngây người ra một lúc, trầm tư và suy nghĩ về quãng thời gian thanh xuân đi qua của mình. Tôi là một cô gái khá cá tính với vẻ ngoài không có gì nổi bật nhưng cũng được kha khá chàng trai để ý. Hồi đó tôi còn nhỏ chỉ nghĩ rằng yêu làm gì cho lãng phí thời gian học ra bởi mục tiêu lúc đó của tôi chỉ có học và học. Nhiều lúc thấy bạn bè mình có người yêu tôi cũng muốn yêu một ai đó cho đúng nghĩa nhưng chuyện tình cảm thật khó nói lúc nào tôi cũng cảm thấy sợ. Sợ tôi không đủ yêu thương người ta sẽ khiến người ta cảm thấy buồn, Sợ bị bố mẹ phát hiện khi đang yêu ai đó lúc còn đi học. Tôi sợ lắm và nỗi sợ đó càng khiến tôi né tránh các chàng trai.
Tôi cũng đã từng mở lòng mình vài lần để yêu một ai đó nhưng rồi tình yêu chỉ mới bắt đầu tôi đã nghĩ mình không phù hợp với người ta và cuộc tình cũng kết thúc nhanh chóng. Tôi chợt hiểu ra rằng tình yêu phải xuất phát từ trái tim, phải là khi thật sự rung động với một ai đó chứ không phải là khi nhận lời bừa cho có để rồi làm người khác bị tổn thương. Và rồi tôi gặp anh một chàng trai do bạn thân của tôi giới thiệu. Tôi cũng mở lòng đi gặp anh nhưng ấn tượng giữa tôi và anh không tốt lắm. Ngày nào anh cũng gọi điện thoại nói chuyện với tôi mặc dù không đề cập đến vấn đề tình yêu nhưng tôi cũng thẳng thừng từ chối, vì tôi sợ anh phí thời gian với tôi. Thời gian đó anh có thể để dành cho người khác, cho những mối quan hệ khác. Nhưng lâu dần do duyên số tôi lại gặp lại anh sau 2 năm không liên lạc. Anh chủ động nhắn tin và trò chuyện với tôi như hai người bạn, lúc đó tôi cũng buồn, chán nản nhiều chuyện không vui nên hay tâm sự với anh. Lâu dần tôi phát hiện mình cũng có chút ít rung động với anh. Bắt đầu biết thế nào là ghen, cảm thấy không vui khi anh đi chơi bên người con gái khác. Rồi cũng đến một ngày anh tỏ tình với tôi và tôi đồng ý. Tuy chúng tôi gần nhà nhau nhưng anh đi làm xa nên rất ít khi chúng tôi gặp mặt. Yêu xa............ Anh vẫn thường xuyên quan tâm tôi bằng những cuộc gọi kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Anh vẫn hay nhắn tin cho tôi vì sợ tôi ở nhà sẽ buồn. Rồi thời gian êm đềm cứ trôi như thế. Công việc của anh ngày càng nhiều, anh cố gắng làm thêm để kiếm thêm thu nhập, anh dành thời gian nhiều hơn cho những trận bóng đá đến 11h đêm. Anh đi ăn với bạn bè đến 12h, 1h sáng. Những lúc như vậy anh không hề biết tôi vẫn thức để chờ đợi tin nhắn từ anh. Thời gian càng dài tôi càng cảm thấy anh lạnh nhạt với tôi, anh quá vô tâm khi cứ hàng tuần và hàng tháng bận rộn như thế. Cuộc tình đó khiến tôi cảm thấy đau khổ, tôi rất buồn và một chuỗi ngày dài tôi cảm thấy tình càm của anh dành cho tôi không còn như trước nữa. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định chia tay anh mặc dù vẫn còn yêu. Sau lần chia tay đó anh bỏ việc bắt xe về nhà và đến xin lỗi mong tôi tha thứ, anh đã uống rất nhiều rượu đến đau dạ dày phải nhập viện. Tôi đã cho anh cơ hội làm lành nhưng rồi sự vô tâm đó anh vẫn hờ hững, khiến tôi cảm nhận được rằng tôi không còn quan trọng với anh nữa. Thật sự tôi rất buồn, không còn muốn tiếp tục yêu xa, yêu một người vô tâm. Tôi và anh kết thúc hẳn. Mặc dù vẫn còn yêu nhưng thà không yêu không làm nhau thêm tổn thương còn hơn tiếp tục một mối quan hệ mà biết chắc rằng rôi cũng sẽ không có kết thúc tốt đẹp.
Tôi chỉ muốn nói với anh rằng khi anh yêu một ai đó hãy dành tình yêu, sự quan tâm của mình cho họ đừng nghĩ rằng họ sẽ chẳng thể rời xa mình mà vô tâm thêm lần nữa. Thành xuân của tôi yêu anh, tôi không hề hối hận, chúng ta đã có những khoảng thời gian tươi đẹp cũng đã có những khoảng thời gian tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc phải cùng nhau nắm giữ chứ không phải một người nắm một người buông. Tôi đã từng yêu một người vô tâm.
Với mình, yêu một người khi a còn đang vất vả trên con đường công danh còn hơn bên một người vô tâm và phản bội..
 

kimcuc

Thành Viên
2/11/19
43
6
2
28
Thành Viên
Vậy nên học cách quan tâm một ai đó cũng không phải là dễ dàng đúng không bạn.
Đúng bạn ak. Chẳng dễ dàng trao niềm tin cho ai... Co những người gỡ như là sẽ chẳng thể nào thay đổi rồi cuối cùng sự vô tâm ngày càng lớn là lúc mh nhận ra a co nguoi khác. A lựa chọn cô ấy vì bme a vì a yêu cô ấy vì a hết yêu mh hay vì cô ấy cho a đk tất cả còn mình chỉ là 1 cô giáo chang the cho a n dieu ngoai ty....Với mh giờ đây ko còn quan trọng nữa.
 

Tieuthuyet

S.Moderator
17/9/19
399
61
28
26
S.Moderator
Chưa có bình luận nào, bạn hãy là người đầu tiên bình luận cho bài viết này.
Bạn cần Đăng nhập để bình luận bài viết
ĐĂNG KÝ THIẾT KẾ

CHAT VỚI

X HOME - THINKDIFFERENTLY * NGÔI NHÀ ĐẶC BIỆT - SUY NGHĨ KHÁC BIỆT chuyên thiết kế, thi công xây dựng, nội thất, sơn bả thạch cao, mỹ thuật, sân vườn tiểu cảnh, cây cảnh, cây công trình. Hotline: 0965.163.169 - 0975.163.169 - 0949.163.169 - 0902.112.114 - 0915.511.577